Khám Phá

Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

Rate this post

Trong Thế chiến thứ hai, Judy là con vật duy nhất được xác định là tù binh, có giấy tờ hợp lệ.

Biển loang ra những vết dầu loang, đống đổ nát và khiến những người đàn ông hoảng sợ: tàu SS Van Warwyck bị đánh chìm, thủy thủ đoàn la hét trong vô vọng.

Nhưng ở giữa mặt nước là một con chó đang bơi tới chỗ những người lính, hướng họ đến chỗ xác tàu, nó thậm chí còn coi mình như một chiếc phao, để họ bám vào và cố gắng bơi đến nơi an toàn. Đó là ngày 26 tháng 6 năm 1944, những người lính trở thành tù binh và con chó cũng vậy. Một cô gái chó, tên là Judy.

Khi con tàu bị tấn công, người chăm sóc và người bạn tâm giao của Judy, Frank Williams thuộc Lực lượng Không quân Hoàng gia (RAF), đã đẩy nó qua một cửa sổ nhỏ có đường kính chỉ 25 cm. , xuống nước cách đó gần 5 mét. Sau đó, Frank Williams cũng thoát được khỏi con tàu đang bị tấn công, lặn trong nước 2 tiếng đồng hồ với hy vọng tìm lại được Judy.

Đây là câu chuyện của Judy, cùng ngày định mệnh “cô ấy” gặp Frank Williams

Những người lính bốn chân: Chú chó Judy, tù binh đặc biệt của Thế chiến II - Ảnh 1.

Williams chải lại áo khoác cho Judy. Con chó săn Anh thuần chủng, đã trải qua ba năm rưỡi với anh ta trong một trại tù Nhật Bản

Judy, một con chó săn thuần chủng của Anh, màu đen và trắng, được sinh ra cách đây 7 năm tại Thượng Hải, nơi cô trở thành linh vật trên một con tàu của Hải quân Hoàng gia .. Đến tháng 1 năm 1942, khi quân Nhật tấn công Singapore, Judy đã lên chiếc HMS Grasshopper, chiếc 585 -ton pháo hạm có trụ sở tại Singapore đã cố gắng thoát khỏi bến cảng và hướng đến Đông Ấn thuộc Hà Lan. Khi chỉ còn hai dặm đến nơi an toàn, con tàu bị phát hiện, và sau đó máy bay Nhật bị tấn công từ trên không. Cả đoàn phải tìm cách thoát thân.

Những người sống sót sau đó đến một hòn đảo hoang vắng, họ bị mắc kẹt trong 2 ngày mà không có thức ăn hoặc nước uống, và bản thân Judy một lần nữa chứng tỏ mình là một con chó phi thường. Nó đã đánh hơi và phát hiện ra nước ngọt trên đảo. Khi thủy triều rút, nó đào dưới cát, và chẳng bao lâu sau, tất cả đều vui mừng vì nước ngọt dần dần nổi lên.

Thật không may, sau khi tất cả được đưa ngược dòng Sumatra bằng một chiếc thuyền buồm kiểu Trung Quốc, những người lính dẫn Judy đi bộ gần 200 dặm qua đảo đã bị lạc vào ngôi làng nơi quân đội Nhật Bản đóng quân. Họ bị bắt và trở thành tù binh.

Nhất quyết không bỏ rơi Judy, lính thủy đánh bộ Anh lén lút mang theo Judy, giấu sau bao tải gạo và khuất tầm mắt của lính canh. Cuối cùng, Thủy quân lục chiến và Judy được đưa đến trại tù Gloergoer ở Medan, Indonesia. Chính tại đây vào tháng 2 năm 1942, Judy đã gặp Williams lần đầu tiên.

Williams đã để mắt đến con chó kể từ khi đến trại, để ý cách nó săn bắt, lấy giòi mà các tù nhân ném ra từ bát của họ. Williams thấy rằng, mặc dù mọi người đều yêu quý Judy, nhưng không ai trong số họ là chủ sở hữu thực sự. Một ngày nọ, anh quyết định gọi cô đến và đưa cho cô tất cả đồ ăn của anh. Sau khi Judy ăn xong, nó nằm dưới chân anh không rời. Đó là khoảnh khắc họ trở thành bạn thân của nhau.

Những người lính bốn chân: Chú chó Judy, một tù binh đặc biệt của Thế chiến II - Ảnh 2.

Judy trên tàu HMS Grasshopper

Judy nhanh chóng nổi tiếng là người bảo vệ không chỉ của Williams mà của tất cả các tù binh khác, mọi người đều yêu quý và đánh giá cao cô vì luôn cố gắng giúp đỡ các tù binh và điều đó khiến cô bị cai ngục ghét bỏ. Mỗi khi ai đó bị đánh, nó sẽ không ngần ngại lao về phía trước và gầm gừ với lính canh. Trong những lần như vậy, Judy đã bị đánh.

Vì bản lĩnh và luôn bảo vệ tù nhân, Williams lo lắng rằng tính mạng của Judy sẽ bị đe dọa và anh tin rằng cách duy nhất để bảo vệ Judy là có được thân phận tù nhân chính thức của cô. Nghĩ là làm, Williams lập tức lên kế hoạch. Biết viên chỉ huy trại Nhật Bản là một người nghiện rượu và dễ tính, Williams đợi anh ta say rồi mạnh dạn gợi ý danh tính mới của Judy; Tên sĩ quan chỉ huy đồng ý và từ đó Judy chính thức là tù binh chiến tranh, số hiệu 81A.

Dù thân phận mới này đã không ít lần giúp cô thoát án tử hình, nhưng với tính cách nóng nảy của mình, Judy hiếm khi trốn tránh nguy hiểm. Trong suốt 3 năm dài làm tù nhân, Judy đã kích động lính canh và những con thú hoang dã mà anh ta bắt gặp trong rừng xung quanh trại, hổ dữ hoành hành và sống sót sau trận chiến sinh tử với một con cá sấu. .

Những người lính bốn chân: Chú chó Judy, một tù binh đặc biệt của Thế chiến II - Ảnh 3.

Kết thúc có hậu cho Judy: một bầy chó con dễ thương.

Sau đó, vào tháng 6 năm 1944, sau khi các tù nhân được dồn lên Van Warwyck và nó bị tấn công, Judy và Williams đã cố gắng sống sót trở lại, mặc dù họ sớm bị lính Nhật bắt lại và bị quân Nhật bắt giữ. bị giam cầm cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Hai vợ chồng được giải phóng vào tháng 8 năm 1945, Williams nghĩ rằng những tháng ngày anh phải giấu Judy cuối cùng cũng kết thúc, họ sẽ không còn bị giam cầm và đánh đập vì ly thân nữa. Nhưng Williams đã nhầm.

Xem thêm:  Nhà sáng lập đặt tên công ty theo tên con gái, thành ông chủ của đế chế tỷ 'đô' nhưng lại hối hận và phải xin lỗi con

Khi họ đến bến tàu để lên tàu SS Atenor, nơi sẽ đưa họ trở về Anh, Williams nhìn thấy biển báo cấm động vật lên tàu. Anh không bao giờ nghĩ rằng phải rời Judy ở đây và tìm đường đi. Các tù nhân khác trong trại đã giữ con chó trong khi Williams ở trên tàu. Sau đó, họ đánh lạc hướng các lính canh và đưa Judy cùng con tàu.

Những người lính bốn chân: chú chó Judy, một tù binh đặc biệt của Thế chiến II - Ảnh 4.

Cuối cùng, họ cùng nhau trở về nước Anh, lúc đó cả hai đều rất nổi tiếng và được chào đón nồng nhiệt khi trở về nước. Judy đã được trao tặng Huân chương Dickin của Vương quốc Anh, huân chương cao quý nhất tôn vinh động vật. Vào tháng 2 năm 1950, Judy mắc bệnh ung thư và qua đời ở tuổi 13. Williams chôn cô trong chiếc áo khoác của Hải quân Hoàng gia. và được đặt trong một chiếc quan tài bằng gỗ đơn giản.

Williams chia sẻ rằng mỗi ngày trong trại tù, anh đều cảm ơn Chúa vì Judy, vì nó đã cho anh một lý do để tiếp tục sống. “Tất cả những gì tôi phải làm là nhìn nó, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi đó,” anh nói, “và tôi sẽ tự hỏi: ‘Điều gì sẽ xảy ra với nó nếu tôi không may qua đời?’ “

Tham khảo Nationalneographic


Vừa rồi, bạn vừa mới đọc xong bài viết về
Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

tại Tips Tech.
Hy vọng rằng những kiến thức trong bài viết
Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

sẽ làm cho bạn để tâm hơn tới vấn đề
Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

hiện nay.
Hãy cũng với Tip Techs khám phá thêm nhiều bài viết về
Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

nhé.

Bài viết
Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

đăng bởi vào ngày 2022-08-24 06:45:01. Cảm ơn bạn đã bỏ thời gian đọc bài tại Tips Tech

Nguồn: genk.vn

Xem thêm về
Những người lính bốn chân: cô chó Judy, tù binh chiến tranh đặc biệt của Thế Chiến thứ Hai

#Những #người #lính #bốn #chân #cô #chó #Judy #tù #binh #chiến #tranh #đặc #biệt #của #Thế #Chiến #thứ #Hai
Trong Thế Chiến thứ Hai, Judy là con vật duy nhất được xác nhận là tù binh chiến tranh, có cả giấy tờ đàng hoàng.

#Những #người #lính #bốn #chân #cô #chó #Judy #tù #binh #chiến #tranh #đặc #biệt #của #Thế #Chiến #thứ #Hai

Mặt biển tràn ngập vết dầu loang, những mảnh tàu vỡ vụn và những người đàn ông đang hoảng loạn: con tàu S.S. Van Warwyck bị đánh chìm, thủy thủ đoàn đang kêu gào trong vô vọng.Nhưng giữa làn nước là một con chó đang bơi đến chỗ những người lính, hướng họ bơi đến những mảnh vỡ của con tàu, nó còn coi mình là chiếc phao, để họ bám vào và cố gắng bơi đến chỗ an toàn. Đó là ngày 26 tháng 6 năm 1944, những người lính trở thành tù binh chiến tranh và con chó cũng vậy. Một cô chó, tên là Judy.Khi con tàu bị tấn công, người chăm sóc nuôi dưỡng của Judy và cũng là bạn tri kỉ của cô nàng, Frank Williams thuộc Không quân Hoàng Gia Anh (RAF), đã đẩy nó qua một cửa sổ nhỏ với đường kính chỉ 25 cm, xuống mặt nước cách đó gần 5 mét. Sau đó, Frank Williams cũng tìm cách thoát khỏi chiếc tàu đang bị tấn công, lặn lội  suốt 2 giờ trong làn nước, mong muốn tìm lại Judy.Đây là câu chuyện về Judy, cùng cái ngày định mệnh “cô” gặp gỡ Frank WilliamsWilliams chải lông cho Judy. Cô chó săn thuần chủng Anh Quốc, đã cùng anh trải qua ba năm rưỡi trong trại tù của quân NhậtJudy, một cô chó săn thuần chủng của Anh, màu trắng điểm đen, đã được sinh ra vào 7 năm trước tại Thượng Hải, nơi nó đã trở thành linh vật trên một con tàu của Hải quân Hoàng Gia Anh.. Đến tháng 1 năm 1942, khi Nhật Bản tấn công Singapore, Judy lên tàu H.M.S. Grasshopper, một pháo hạm nặng 585 tấn đóng tại Singapore tìm cách thoát khỏi bến cảng và đi đến đến Đông Ấn Hà Lan. Khi chỉ còn 2 dặm nữa là đến nơi an toàn thì con tàu bị phát hiện, rồi bị máy bay Nhật bị tấn công từ trên không. Toàn bộ thủy thủ đoàn phải tìm cách thoát thân.Những người sống sót sau đó đến được một hòn đảo hoang, họ đã mắc kẹt trong 2 ngày mà không có thức ăn hay nước uống, và chính Judy đã một lần nữa chứng minh mình là một con chó phi thường. Nó đánh hơi và phát hiện ra nguồn nước ngọt trên đảo. Khi thuỷ triều rút, nó đào bới dưới lớp cát và không lâu đó tất cả bọn họ mừng rỡ khi nguồn nước ngọt dần lộ ra.Thật không may, sau khi tất cả được đưa đến thượng nguồn Sumatra trên một con thuyềm buồm kiểu Trung Hoa, những người lính dẫn theo Judy đi bộ một khoảng đường gần 200 dặm trên hòn đảo thì bị lạc vào ngôi làng nơi quân đội Nhật Bản đang đóng quân. Họ bị bắt và trở thành tù binh chiến tranh.Quyết không bỏ mặc Judy, những người lính Hải quân Anh lét lút mang Judy theo họ, giấu nó sau những bao tải gạo và tránh xa ánh mắt của những kẻ cai ngục. Cuối cùng, đoàn lính hải quân và cô nàng Judy bị đưa đến trại tù Gloergoer ở Medan, Indonesia. Tại đây vào tháng 2 năm 1942, Judy đã gặp Williams lần đầu tiên.Williams đã luôn để mắt đến con chó kể từ khi đến trại, anh chú ý đến cách cô nàng săn mồi, chụp lấy những con giòi mà những người tù binh ném ra từ bát của họ. Williams nhận thấy rằng, mặc dù tất cả mọi người đều yêu quý Judy, nhưng không ai trong số họ là chủ nhân thực sự của nó. Một ngày nọ, anh quyết định gọi cô nàng đến và nhường toàn bộ phần ăn của mình cho nó. Sau khi Judy ăn xong, nó nằm dưới chân anh và không rời đi. Đó là giây phút họ trở thành đôi bạn thân thiết.Judy trên tàu H.M.S. GrasshopperJudy nhanh chóng có được danh tiếng là người bảo vệ không chỉ của Williams mà còn của tất cả các tù binh khác, ai cũng yêu quý và đánh giá cao cô nàng vì luôn cố gắng giúp đỡ những người tù binh và điều đó khiến nó bị đám cai ngục rất căm ghét. Mỗi khi có ai đó bị đánh đập, nó sẽ không do dự mà nhào tới mà gầm gừ phản đối lính canh. Những lần như thế, Judy đều bị đánh.Chính vì tính kiên cường dũng cảm và luôn bảo vệ những người tù binh, Williams lo lắng tính mạng của Judy sẽ bị đe doạ và anh tin rằng cách duy nhất để bảo vệ Judy lấy được thân phận tù binh chính thức cho cô nàng. Nghĩ là làm, Williams liền lên kế hoạch. Biết tên chỉ huy trại người Nhật Bản là tên thích rượu chè và dễ dãi, Williams chờ cho hắn say mèm và bạo gan đề nghị thân phận mới cho Judy; tên sĩ quan chỉ huy đồng ý và từ đó Judy chính thức là tù binh chiến tranh, số hiệu 81A.Mặc dù danh phận mới này đã giúp cô nàng thoát khỏi án tử vài lần, nhưng với tính khí của mình, Judy chẳng mấy khi chịu tránh xa các mối nguy hiểm. Trong ba năm dài làm tù binh, Judy đã kích động những người cai ngục và cả những động vật hoang dã mà nó gặp trong khu rừng xung quanh trại, gây hấn với hổ và sống sót sau trận chiến sinh tử với một con cá sấu.Kết thúc có hậu cho Judy: một đàn chó con kháu khỉnh.Sau đó, vào tháng 6 năm 1944, sau khi các tù nhân bị dồn lên tàu Van Warwyck và nó bị tấn công, Judy và Williams đã tìm cách sống sót một lần nữa, mặc dù họ đã sớm bị lính Nhật bắt lại và bị giam cầm cho đến khi kết thúc chiến tranh.Đôi bạn được giải phóng vào tháng 8 năm 1945, Williams đã nghĩ rằng chuỗi ngày mà anh phải che giấu Judy cuối cùng cũng đã kết thúc, họ sẽ không bị giam cầm, đánh đập vì chia cắt nữa. Nhưng Williams đã lầm.Khi họ đến bến tàu để lên tàu S.S Atenor, con tàu sẽ đưa họ về nước Anh, Williams thấy các biển báo cấm động vật lên tàu. Anh ta chưa từng nghĩ đến việc bỏ mặc Judy lại đây và tìm cách xoay sở. Những người tù binh khác trong trại đã giữ con chó lại trong khi Williams đi trên tàu. Sau đó, họ đánh lạc hướng những người bảo vệ và đưa Judy cùng tàu.Cuối cùng, họ cùng nhau trở về nhà ở Anh, lúc này cả hai đã rất nổi tiếng và được chào đón nồng hậu ở quê nhà. Judy đã được trao Huân chương Dickin của Vương quốc Anh, phần thưởng vinh dự nhất vinh danh động vật, Tháng 2 năm 1950, Judy mắc bệnh ung thư và qua đời ở tuổi 13. Williams chôn cô trong một chiếc áo khoác Hải quân Hoàng gia và đặt trong một quan tài bằng gỗ đơn giản.Williams đã chia sẻ rằng mỗi ngày trong trại tù, anh cảm ơn Chúa vì Judy, vì nó đã cho anh một lý do để tiếp tục sống. “Tất cả những gì tôi phải làm là nhìn nó, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi đó,” anh nói, “và tôi sẽ tự hỏi: ‘Điều gì sẽ xảy ra với nó nếu tôi khôn may chết đi?'”Tham khảo NationalneographicMũ bảo hiểm của người lính xuyên suốt hai cuộc chiến tranh thế giới khác nhau như thế nào?

Xem thêm:  Cựu nhân viên chỉ ra câu nói nổi tiếng của Bill Gates 'Tôi trượt một số môn, bạn tôi thì qua cả và giờ anh ấy làm kỹ sư của Microsoft còn tôi sở hữu Microsoft' chỉ là giả mạo

#Những #người #lính #bốn #chân #cô #chó #Judy #tù #binh #chiến #tranh #đặc #biệt #của #Thế #Chiến #thứ #Hai
Trong Thế Chiến thứ Hai, Judy là con vật duy nhất được xác nhận là tù binh chiến tranh, có cả giấy tờ đàng hoàng.

#Những #người #lính #bốn #chân #cô #chó #Judy #tù #binh #chiến #tranh #đặc #biệt #của #Thế #Chiến #thứ #Hai

Mặt biển tràn ngập vết dầu loang, những mảnh tàu vỡ vụn và những người đàn ông đang hoảng loạn: con tàu S.S. Van Warwyck bị đánh chìm, thủy thủ đoàn đang kêu gào trong vô vọng.Nhưng giữa làn nước là một con chó đang bơi đến chỗ những người lính, hướng họ bơi đến những mảnh vỡ của con tàu, nó còn coi mình là chiếc phao, để họ bám vào và cố gắng bơi đến chỗ an toàn. Đó là ngày 26 tháng 6 năm 1944, những người lính trở thành tù binh chiến tranh và con chó cũng vậy. Một cô chó, tên là Judy.Khi con tàu bị tấn công, người chăm sóc nuôi dưỡng của Judy và cũng là bạn tri kỉ của cô nàng, Frank Williams thuộc Không quân Hoàng Gia Anh (RAF), đã đẩy nó qua một cửa sổ nhỏ với đường kính chỉ 25 cm, xuống mặt nước cách đó gần 5 mét. Sau đó, Frank Williams cũng tìm cách thoát khỏi chiếc tàu đang bị tấn công, lặn lội  suốt 2 giờ trong làn nước, mong muốn tìm lại Judy.Đây là câu chuyện về Judy, cùng cái ngày định mệnh “cô” gặp gỡ Frank WilliamsWilliams chải lông cho Judy. Cô chó săn thuần chủng Anh Quốc, đã cùng anh trải qua ba năm rưỡi trong trại tù của quân NhậtJudy, một cô chó săn thuần chủng của Anh, màu trắng điểm đen, đã được sinh ra vào 7 năm trước tại Thượng Hải, nơi nó đã trở thành linh vật trên một con tàu của Hải quân Hoàng Gia Anh.. Đến tháng 1 năm 1942, khi Nhật Bản tấn công Singapore, Judy lên tàu H.M.S. Grasshopper, một pháo hạm nặng 585 tấn đóng tại Singapore tìm cách thoát khỏi bến cảng và đi đến đến Đông Ấn Hà Lan. Khi chỉ còn 2 dặm nữa là đến nơi an toàn thì con tàu bị phát hiện, rồi bị máy bay Nhật bị tấn công từ trên không. Toàn bộ thủy thủ đoàn phải tìm cách thoát thân.Những người sống sót sau đó đến được một hòn đảo hoang, họ đã mắc kẹt trong 2 ngày mà không có thức ăn hay nước uống, và chính Judy đã một lần nữa chứng minh mình là một con chó phi thường. Nó đánh hơi và phát hiện ra nguồn nước ngọt trên đảo. Khi thuỷ triều rút, nó đào bới dưới lớp cát và không lâu đó tất cả bọn họ mừng rỡ khi nguồn nước ngọt dần lộ ra.Thật không may, sau khi tất cả được đưa đến thượng nguồn Sumatra trên một con thuyềm buồm kiểu Trung Hoa, những người lính dẫn theo Judy đi bộ một khoảng đường gần 200 dặm trên hòn đảo thì bị lạc vào ngôi làng nơi quân đội Nhật Bản đang đóng quân. Họ bị bắt và trở thành tù binh chiến tranh.Quyết không bỏ mặc Judy, những người lính Hải quân Anh lét lút mang Judy theo họ, giấu nó sau những bao tải gạo và tránh xa ánh mắt của những kẻ cai ngục. Cuối cùng, đoàn lính hải quân và cô nàng Judy bị đưa đến trại tù Gloergoer ở Medan, Indonesia. Tại đây vào tháng 2 năm 1942, Judy đã gặp Williams lần đầu tiên.Williams đã luôn để mắt đến con chó kể từ khi đến trại, anh chú ý đến cách cô nàng săn mồi, chụp lấy những con giòi mà những người tù binh ném ra từ bát của họ. Williams nhận thấy rằng, mặc dù tất cả mọi người đều yêu quý Judy, nhưng không ai trong số họ là chủ nhân thực sự của nó. Một ngày nọ, anh quyết định gọi cô nàng đến và nhường toàn bộ phần ăn của mình cho nó. Sau khi Judy ăn xong, nó nằm dưới chân anh và không rời đi. Đó là giây phút họ trở thành đôi bạn thân thiết.Judy trên tàu H.M.S. GrasshopperJudy nhanh chóng có được danh tiếng là người bảo vệ không chỉ của Williams mà còn của tất cả các tù binh khác, ai cũng yêu quý và đánh giá cao cô nàng vì luôn cố gắng giúp đỡ những người tù binh và điều đó khiến nó bị đám cai ngục rất căm ghét. Mỗi khi có ai đó bị đánh đập, nó sẽ không do dự mà nhào tới mà gầm gừ phản đối lính canh. Những lần như thế, Judy đều bị đánh.Chính vì tính kiên cường dũng cảm và luôn bảo vệ những người tù binh, Williams lo lắng tính mạng của Judy sẽ bị đe doạ và anh tin rằng cách duy nhất để bảo vệ Judy lấy được thân phận tù binh chính thức cho cô nàng. Nghĩ là làm, Williams liền lên kế hoạch. Biết tên chỉ huy trại người Nhật Bản là tên thích rượu chè và dễ dãi, Williams chờ cho hắn say mèm và bạo gan đề nghị thân phận mới cho Judy; tên sĩ quan chỉ huy đồng ý và từ đó Judy chính thức là tù binh chiến tranh, số hiệu 81A.Mặc dù danh phận mới này đã giúp cô nàng thoát khỏi án tử vài lần, nhưng với tính khí của mình, Judy chẳng mấy khi chịu tránh xa các mối nguy hiểm. Trong ba năm dài làm tù binh, Judy đã kích động những người cai ngục và cả những động vật hoang dã mà nó gặp trong khu rừng xung quanh trại, gây hấn với hổ và sống sót sau trận chiến sinh tử với một con cá sấu.Kết thúc có hậu cho Judy: một đàn chó con kháu khỉnh.Sau đó, vào tháng 6 năm 1944, sau khi các tù nhân bị dồn lên tàu Van Warwyck và nó bị tấn công, Judy và Williams đã tìm cách sống sót một lần nữa, mặc dù họ đã sớm bị lính Nhật bắt lại và bị giam cầm cho đến khi kết thúc chiến tranh.Đôi bạn được giải phóng vào tháng 8 năm 1945, Williams đã nghĩ rằng chuỗi ngày mà anh phải che giấu Judy cuối cùng cũng đã kết thúc, họ sẽ không bị giam cầm, đánh đập vì chia cắt nữa. Nhưng Williams đã lầm.Khi họ đến bến tàu để lên tàu S.S Atenor, con tàu sẽ đưa họ về nước Anh, Williams thấy các biển báo cấm động vật lên tàu. Anh ta chưa từng nghĩ đến việc bỏ mặc Judy lại đây và tìm cách xoay sở. Những người tù binh khác trong trại đã giữ con chó lại trong khi Williams đi trên tàu. Sau đó, họ đánh lạc hướng những người bảo vệ và đưa Judy cùng tàu.Cuối cùng, họ cùng nhau trở về nhà ở Anh, lúc này cả hai đã rất nổi tiếng và được chào đón nồng hậu ở quê nhà. Judy đã được trao Huân chương Dickin của Vương quốc Anh, phần thưởng vinh dự nhất vinh danh động vật, Tháng 2 năm 1950, Judy mắc bệnh ung thư và qua đời ở tuổi 13. Williams chôn cô trong một chiếc áo khoác Hải quân Hoàng gia và đặt trong một quan tài bằng gỗ đơn giản.Williams đã chia sẻ rằng mỗi ngày trong trại tù, anh cảm ơn Chúa vì Judy, vì nó đã cho anh một lý do để tiếp tục sống. “Tất cả những gì tôi phải làm là nhìn nó, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi đó,” anh nói, “và tôi sẽ tự hỏi: ‘Điều gì sẽ xảy ra với nó nếu tôi khôn may chết đi?'”Tham khảo NationalneographicMũ bảo hiểm của người lính xuyên suốt hai cuộc chiến tranh thế giới khác nhau như thế nào?

Xem thêm:  8 triệu người dùng Android bị lừa tải về 85 ứng dụng quảng cáo từ Google Play

Trần Tiến

Tôi là một người yêu công nghệ và đã có hơn 5 năm trong việc mày mò về máy tính. Mong rằng những chia sẻ về thông tin và thủ thuật công nghệ của tôi hữu ích đối với bạn.
Back to top button